Thưởng Trăng -Truyện ngắn của Trương Thị Thanh Hiền/ đọc 21-11-09

 

"...Một kết thúc khiến bật ra khỏi tâm trí người đọc những câu hỏi đầy bức xúc. Bức xúc nào chỉ mặt nỗi vô tâm? Bức xúc nào lên án những ơ thờ? Bức xúc nào gạn hỏi về nỗi thất vọng bẽ bàng của những đứa trẻ như Phương Chi trước quẩn quanh nhăng cuội bao lời hứa không được thực hiện. Bức xúc nào tìm cho chúng một ánh trăng một đêm rằm như cổ tích. Như đáng ra chúng phải được hưởng nhận. Một kết truyện tôi cho là hết sức hợp lý nhưng rợn ngợp những nỗi buồn và quá nhiều trăn trở. "Thưởng trăng" là một truyện ngắn mang tính giáo dục. Đó chính là lời cảnh tỉnh đánh động vào trái tim của những người lớn chúng ta. Không chỉ là đánh động mà là đập mạnh. Quả có vậy!"                                                                          

          *Nguyễn Mỹ Nữ

 
(Trăng trên mộ Hàn Mặc Tử. Ảnh Đào Tiến Đạt)         
         

Thưởng Trăng 3786
Truyện ngắn  của Trương Thị Thanh Hiền


Khi đường phố đã lên đèn Thanh bắt đầu sốt ruột trước bản báo cáo dài dằng dặc của cô dược sĩ phụ trách các trình dược viên. Bình thường chị thấy cô rất hiểu ý người đối diện. Chỉ cần liếc qua cô thường biết ngay sếp mình đang vui hay đang bực mình và điều chỉnh ngay thái độ.


Một cô gái thông minh. Nhưng hôm nay cô lại không thông minh tí nào khi lòng Thanh đang như lửa đốt. Thời gian cứ vùn vụt lướt qua cái giờ chị hẹn với con gái mình mà cô cứ huyên thuyên về những điều chị đã biết. Chị không phải là dược sĩ chỉ là một cô giáo bình thường nhưng từ khi bỏ nghề chuyển qua kinh doanh dược phẩm đến giờ mọi thứ liên quan đến ngành dược chị đều như người trong cuộc. Cô giáo dạy văn trường trung học năm xưa giờ điều hành một lúc hai công ty kinh doanh dược phẩm thuộc hàng tầm cỡ. Và hiển nhiên chị cũng bận rộn đến nỗi không có thời gian để hưởng thụ những gì mình có huống chi là quan tâm đến điều gì khác người nào khác.

Thật ra chị cũng quan tâm đến người khác. Đó là những đối tác làm ăn của chị. Như chiều nay đây sau khi tống tiễn được cô nhân viên ba hoa đột xuất của mình ra chị bàng hoàng không phải nói là kinh hãi đúng hơn khi một đoàn người xuất hiện trước cửa phòng chị. Đó là giám đốc một công ty dược cấp tỉnh cùng tùy tùng. Một cuộc gặp mặt không thể chối từ. Thế là chị phải đóng vai bà chủ huống chi bà chủ và khách lâu nay đã thân quen nhau như người trong nhà một bữa ăn thân mật diễn ra cũng bình thường như mọi khi không có chi là lạ. Chỉ lạ là bà chủ vốn rất sôi nổi hoạt bát giờ cứ nhấp nha nhấp nhổm lén xem đồng hồ và tâm trí để tận đâu đâu.


Không phải đây là lần đầu tiên chị thất hẹn với con gái và cũng đã lâu rồi chị không còn cảm giác áy náy nữa. Con bé cũng thôi không còn trông đợi hay giận dỗi nữa khi đã hiểu và cảm thông với công việc của mẹ. Nhưng mức độ hiểu và cảm thông đến cỡ nào thì chị không thể đo lường và cũng không nghĩ đến việc đo lường. Lâu lâu trong những giây phút hiếm hoi hai mẹ con gặp nhau chị lại thủ thỉ: "Mẹ phải làm việc nhiều để nhà mình sống sung sướng hơn không còn khổ nữa. Sau này con cũng đỡ vất vả". Nhưng cái cảnh khổ thì đã qua rất xa rồi còn cái chuyện vất vả của con bé hẳn chẳng bao giờ có vì nó là con gái duy nhất của chị thừa hưởng một gia tài kếch sù mà trí óc non nớt của nó không thể nào biết được hết giá trị.

Khi thấy buổi tiệc còn lâu mới kết thúc chị đi ra ngoài điện thoại cho con. Con bé khóc nức nở:


- Mẹ có biết là con đã từ chối đi chơi trung thu với các bạn để ở nhà thưởng trăng với mẹ không? Bây giờ thì đi chơi cũng không mà thưởng trăng cũng không! Con đã bày mọi thứ hết lên sân thượng. Mấy chậu kiểng con đã sắp xếp lại gọn gàng. Đèn trung thu đã được treo. Hoa quỳnh cũng sắp nở. Mẹ bảo trung thu này là đoàn viên. Đoàn viên gì mà kỳ vậy?

- Ba đâu?


- Ba điện nói sẽ về trễ một chút.

Chị tắt máy thở dài não nuột tưởng chồng đã có ở nhà với con bé thế mà vẫn chưa về. Lại công việc níu chân anh ở đâu đó. Đã từng sống những ngày thiếu thốn cực kỳ nên hai người hiểu chỉ có làm việc làm việc cật lực mới đưa mình thoát ra khỏi thế giới ảm đạm của những ngày cũ. Thế giới đó đã xếp lại rồi nhưng thời gian biểu của cả hai càng dày đặc bởi hai từ "công việc". Nó không còn là cách để anh chị thoát ra khỏi cảnh nghèo nữa mà như là một ma lực dẫn dắt mình đi không ngừng nghỉ. Thế nên khi chị mở thêm một công ty lấy tên là Phương Chi tên con gái chị ai cũng bảo chi mà khổ thế dù gì thì ngày cũng chỉ ba bữa cơm mà là những bữa cơm vội vàng trái buổi.

Khi chị và chồng còn sống trong khu tập thể giáo viên hai người chỉ dám mơ một căn nhà nhỏ cho riêng mình. Mơ là mơ vậy thôi chứ không tưởng tượng nổi khi nào sẽ có nó với đồng lương chưa đủ trang trải cuộc sống gia đình. Sách vở chị chất đầy trong các thùng giấy đêm nghe mối mọt đục rào rào. Chị tiếc và bảo khi nào có nhà nhất định sẽ xây phòng sách to và đẹp nhất. Mấy lần dời nhà chị đem sách gởi nhà mẹ và quên bẵng đi. Khi ăn tân gia ngôi biệt thự to đùng mà ngày xưa có nằm mơ chị cũng không dám nghĩ tới con bé Phương Chi đi tung tăng khắp các phòng tìm kiếm rồi ra vẻ thất vọng hỏi: "Phòng đọc sách đâu hả mẹ?". Khi đó chị mới giật mình nhớ đến niềm mơ ước năm xưa của mình và nhớ đến đám sách cũ chị bỏ quên ở nhà mẹ dễ có hàng chục năm trời khi chị quyết tâm lao vào thương trường để làm cuộc đổi đời. Chị đành phải biến một phòng ngủ thành phòng sách. Tủ được đóng các bức tranh được treo lên những thùng sách được mang về. Khi đổ sách ra Phương Chi kinh ngạc khi so sánh giá trị tiền của sách với nền kinh tế eo hẹp của ba mẹ vào thời đó. Nó hỏi: "Lúc đó ba mẹ nghèo đến thế mà sách lại nhiều gấp bao nhiêu lần bây giờ?". Chị biết nó còn quá bé để nói khóe nghĩa đen nghĩa bóng gì trong câu nói đó nhưng nó cũng làm chị giật mình đành phân bua không phải với nó mà là với chính mình: "Lúc này mẹ không có thời gian để đọc". Đó là sự thật. Và chị cũng không có thời gian để la cà ở các hiệu sách nhẩn nha chọn lựa. Trớ trêu thay. Khi trước bước vào hiệu sách là chị thèm khát đến ngẩn người kiềm chế lắm mới không chi hết những đồng tiền ít ỏi của mình.


Con bé Phương Chi tham gia việc sắp xếp sách vào tủ một cách rất nhiệt tình. Thời gian xếp sách thì ngắn nhưng thời gian để phủi bụi thì nhiều chưa kể xếp đến cuốn nào cả hai vợ chồng chị lẫn con bé đều lật vài trang để đọc rồi bị cuốn hút vào đó đến nỗi quên nhiệm vụ chính của mình. Những ngày đó chị như sống lại thế giới của mình khi xưa. Thế giới huyền diệu của những câu chuyện thần tiên của những câu chữ đầy màu sắc; thế giới của con bé Thanh thường xuyên không ăn sáng vì tiền đã bỏ hết vào sách và những đêm chui trong chăn rọi đèn pin để đọc.


Đó là lần đầu tiên Phương Chi tiếp xúc với sách văn học vì lâu nay chị cũng không quan tâm đến việc nó nên đọc những sách ấy. Hầu như nó cũng ít đọc sách vì thời gian trong ngày rất sít sao. Chị Đoan là người bà con xa giúp việc nhà cho chị đảm đương việc lo cho con bé ăn ngủ những khi chị không có nhà đưa rước nó đi học. Cô sinh viên tên Tâm đến dạy nó học. Hè thì học vẽ học đàn. Học tài tử vậy thôi chứ hè năm sau là quên hết gần như học lại. Có khi chị cũng giật mình tự hỏi không biết nó có khiếu gì. Người ta nói cần phát hiện năng khiếu con mình ngay từ bé để có kế hoạch bồi dưỡng nó. Thế mà nay nó đã mười lăm tuổi rồi chị mới nhớ đến điều đó. Chị cuống quýt tìm xem tập học của nó. Tất cả đều tốt. Văn toán ngoại ngữ đều thuộc loại giỏi. Mà hầu hết học sinh bây giờ đều giỏi như vậy. Thế thì nó có năng khiếu gì? Chị không biết. Hỏi nó nó cũng không biết. Nó nói con thích bơi lội (chả là thứ năm tuần nào nó cũng đi bơi). Chị nạt ngang vớ vẩn đó không phải là năng khiếu mà là sở thích. Nó thất vọng thế thì con không có năng khiếu gì rồi vì cái gì con cũng thích cả. Chị phì cười: "Ý mẹ không phải vậy". Cái việc đi tìm năng khiếu của hai mẹ con chẳng có kết quả nào vì chỉ vài ngày sau công việc lại cuốn chị đi làm chị quên khuấy mục đích của mình. Có lẽ một ngày nào đó chị nhớ ra thì đã thêm mười lăm năm nữa trôi qua. Cũng may có con bé Tâm luôn kèm cặp sát Phương Chi một lần vô tình nói: "Nó khoái nghe em đọc thơ lắm". "Thơ thì có nhiều người khoái lắm nhưng đâu phải ai cũng thành nhà thơ". "Nhưng mà nó có làm thơ đấy". "Thật không?". Chị giật phắt người run lên vì một cái gì đó chị không rõ. Chị là một cô giáo dạy văn có một thời cũng đắm chìm trong các câu thơ từ cổ tới kim có một thời mơ viết được nỗi lòng mình thành những câu thơ bất tử. Nó sẽ thực hiện được ước vọng của chị chăng? Thế nhưng chị hoàn toàn thất vọng thậm chí vô cùng tức giận khi Tâm lén lút dúi vào tay chị bài thơ của nhà thơ tương lai là con gái chị. Đó là một bài thơ họa lại một bài thơ nào đó của một thằng bạn trai trong lớp. Hai "nhà thơ" mười lăm tuổi ngồi gần bàn nhau trong lớp bắt chước lối si tình "nhà nàng ở cạnh nhà tôi" có cải biên thành "bàn nàng ở cạnh bàn tôi". Chị bàng hoàng chị điên tiết chị giận dữ nhưng cuối cùng cũng nguôi ngoai vì biết tình cảm kia chẳng có gì ngoài một bài thơ. Nhưng Tâm thì cảnh cáo chị: "Chị mà đi hoài thì em không biết đâu. Nó có sao chị đừng trách em".


Nó thì không sao cả nhưng lại đâm ra thơ thẩn khi đọc đám sách cũ của mẹ. Cả ngày nó ngồi lì trong phòng sách đọc nghiến ngấu như bù đắp lại những thiếu hụt của thời gian qua. Nó ngạc nhiên khi trên đời này người ta có thể tỏ tình bằng một khúc Phượng cầu hoàng và thấy bài thơ của thằng bạn trong lớp tặng nó ngày nào cũng lãng mạn không kém. Nó phục Tư Mã Thiên một người mà ở tuổi nó không đứa bạn nào biết đến. Nó trách mẹ nhà mình có một kho tàng mà mẹ lại giấu đi. Trong cái kho báu đó nó khóc cười cùng những con người từ thuở xa xưa từ nàng Lâm Đại Ngọc tài hoa bạc mệnh đến thi tiên Lý Bạch ôm trăng chết dưới đáy hồ. Nó nói với mẹ đó là một cảnh chết hết sức bi tráng cả tỉ con người không ai có được. Phải hết sức tri âm tri kỷ với trăng mới chết như thế. Chị ngạc nghiên nhìn nó thấy nó không phải là con bé mười lăm tuổi mà là một triết gia bảy mươi lăm.

Một đêm rằm nó mơ màng nhìn trăng (chị không còn lạ gì khi nó đang bước vào cái tuổi mơ màng). Nó hỏi:


- Mẹ ơi ở đâu trăng cũng như thế này hả?


- Con hỏi vậy là sao?


- Con thấy trăng đâu có gì đẹp như trong sách tả đâu càng không đáng để cho Lý Bạch phải chết. Nó không lung linh mà mờ nhạt tối tối thế nào ấy.

Từ ngày tiếp xúc với đám sách mà chính bản thân chị biết toàn là sách quí ngôn ngữ của con bé như vượt xa cái tuổi của nó. Chị cũng không thấy có gì lạ vì đó là tác dụng tất nhiên của sách. Nhưng cái cách con bé nhận xét về trăng khiến chị cũng có chút suy nghĩ. Dường như nó chưa hề biết trên đời này có một vầng trăng cho đến khi nó biết có một người ôm trăng mà chết như người ta không chú ý đến một vật gì đó rất tầm thường bên mình cho đến một ngày nó bị mất đi. Chị thấy mình cũng nên đặt mình vào vị trí con bé để nhìn nhận sự việc. Chị bước ra sân thượng quan sát trăng thật kỹ. Trăng tròn vành vạnh treo giữa bầu trời trong xanh. Ánh sáng chiếu xuống thành phố bị những ánh đèn lấp lánh đủ màu sắc che lấp hết. Một cái gì đó rúng động trong lòng chị khi chị nhìn thấy vẻ cô đơn của vầng trăng giữa thành phố đầy ánh sáng. Dòng xe cộ hối hả chen chúc dòng người lũ lượt về nhà cứ chăm chăm vào đèn xanh đèn đỏ thắng ken két hoặc rú ga ào ào có ai một lần ngước nhìn vầng trăng vằng vặc chỉ tròn mỗi tháng một lần kia. Chị ôm vai con chính bản thân mình cũng cảm thấy thất vọng về vầng trăng đang thời mười sáu trên kia:


- Có lẽ không phải trăng ở đâu cũng đẹp cả. Nó còn tùy vị trí mình đang đứng và tùy tâm trạng người ngắm. Khi mẹ còn nhỏ mỗi ngày rằm nhất là khi trung thu hầu như cả xóm túa ra đồng cỏ. Người lớn thì túm tụm nhau nói chuyện bọn trẻ thì đùa giỡn nghịch ngợm. Trung thu còn vui hơn nữa. Bọn trẻ miệt mài làm những cái đèn ông sao rồi đem khoe nhau xem ai làm to nhất làm đẹp nhất. Tối trung thu cả đồng cỏ lấp lánh ánh đèn. Trên trời trăng cũng lấp lánh lung linh...


Kể đến đó cả lòng chị cũng thấy bồi hồi xúc động. Cảm giác ngày xưa ùa về làm tuổi thơ sống dậy. Chị chợt thèm cái cảm giác ấy cái cảm giác mỗi mùa trung thu đến lại nôn nao làm những cái đèn lồng nôn nao rồng rắn kéo nhau ra đồng cỏ xanh bạt ngàn hát bài chú Cuội. Chú Cuội khờ khạo ngàn năm và vĩnh viễn muôn đời vẫn ngồi gốc cây đa. Bọn trẻ khờ khạo ngày xưa thì đã lớn thành những con người thành đạt và không thành đạt nhìn trăng lẻ loi giữa lòng thành phố mà lòng những ngậm ngùi. Cao hứng chị nói:

- Trung thu năm nay con đừng đi chơi nữa. Cứ chạy xe rông rông ngoài đường cũng không có gì thú. Cả nhà mình sẽ thưởng trăng trên sân thượng. Con tiếp mẹ sắp xếp lại những chậu kiểng làm sao cho ánh trăng tràn ngập cả sân sao cho hoa quỳnh nở đúng lúc trăng thật tròn. Mình tắt hết đèn cho trăng phát huy hết ánh sáng của nó.


Nó bằng lòng ngay và chăm chăm mong chờ ngày đó. Nó ngoan cực kỳ chỉ sợ mẹ đổi ý. Chị cũng tự hứa với lòng sẽ cố gắng làm cho nó thật vui...

Gần chín giờ đêm chị mới về được. Chị gọi điện về nhà nhưng không có ai lên máy. Hẳn là mọi người đều đã lên sân thượng. Chị tắt máy và hối hả chạy xe về nhà. Lúc này mọi người mới túa ra đường đi chơi trung thu. Bọn trẻ choi choi cỡ con gái chị trở lên trung thu không còn chơi đèn chỉ tụ năm tụ bảy chạy xe vòng vòng ngoài phố. Chị sốt ruột khi cứ hết đèn đỏ rồi đèn đỏ rồi lại bị kẹt xe mãi đến hơn mười giờ chị mới về đến nhà. Nhà lặng ngắt. Chị hoảng hốt chạy vào hết phòng con gái đến phòng chồng. Không có ai. Trên sân thượng cũng không có ai. Bánh trung thu đã cắt sẵn bày la liệt trên cái bàn nhỏ cạnh bụi hoa quỳnh. Đèn đủ màu được treo xung quanh. Mọi thứ đã sẵn sàng cho một cuộc thưởng trăng đầy lãng mạn thế nhưng người thì vắng mặt. Chị chạy ào xuống phòng khách lại chỗ cái bảng nhỏ ghi những lời nhắn gởi. Dòng chữ nguệch ngoạc của Đoan. "Em và Phương Chi đi về nhà em". Trời ơi! Chị gần như muốn té xỉu. Chưa bao giờ chị nghĩ ra tình huống này và chị cũng không nghĩ con gái mình lại nghĩ ra. Dù cả ngày mẹ con ít gặp nhau nhưng nó chỉ quanh quẩn ở trường học và ở nhà chưa bao giờ đi đâu xa. Nguyên cớ gì tự nhiên nó lại theo Đoan về quê? Mà Đoan cũng đâu có việc gì phải về quê vào cái giờ này mà không thể đợi chị về. Chị hốt hoảng gọi cho chồng. Giọng anh lè nhè ở đầu dây bên kia. Chị cáu gắt: "Giờ này mà anh còn say nữa à. Anh thất hẹn với con gái mà còn dám say nữa!". "Thì em cũng thất hẹn với nó đó thôi. Không phải em bảo anh nếu có lợi cho công việc thì cũng nên say hay sao?". "Nhưng không phải lúc này. Anh có hay con Phương Chi đi mất rồi không?". "Hả?". "Anh về mau cùng với em về quê ngay. Hứa dẫn nó về quê không biết bao nhiêu lần mà không dẫn. Để bây giờ thì nó tự đi rồi". Nói "quê" cho nó có vẻ xa xôi chứ thật ra chỉ cách thành phố vài chục cây số mà chị hứa hoài chẳng có dịp dẫn nó đi một lần cho thỏa. Vì nơi đó bà con gần chẳng còn ai vì khi còn nghèo phải lo bươn chải kiếm sống vì khi đã giàu sợ mất mối làm ăn vì con bé Phương Chi khi nhỏ cứ bệnh triền miên nhất là hay hạ canxi té xỉu bất chợt vì đủ mọi lý do trên đời mà chị có thể vin vào đó để lòng khỏi ray rứt.

Loay hoay thế nào gần bốn giờ sáng hai vợ chồng mới đến được nhà Đoan. Chị định bụng sẽ mắng cho Đoan một trận lớn rồi mà còn nông nổi. Nhưng cả nhà Đoan còn đang hoảng loạn hơn cả chị. Họ cũng đang tìm Phương Chi. Đoan tái ngắt giãy đành đạch trên nền đất kêu gào thảm thiết:

- Không phải tại em. Tại nó bắt em phải dẫn về. Không chiều thì nó đập đầu vào tường. Nó bảo chắc ba mẹ không về đâu mà ngày mai thì trăng bị méo rồi. Nó hỏi em ở nhà chị có trăng không. Em nói ở đâu mà không có. Nó hỏi có đồng cỏ không. Em nói cỏ thiếu cha gì. Chỉ qua cơn mưa là phún lên đầy đồng. Người ta còn tìm cách đốt bỏ. Nó nói sao uổng vậy. Rồi nằng nặc bắt em dẫn đi. Đã về đến đây rồi ra đồng xem trăng đã đời rồi vô mùng ngủ với em rồi. Thế mà khi em tỉnh giấc thì không thấy nó đâu nữa.


Thanh ngồi phịch xuống đất gần như muốn ngất đi. Chồng chị tỉnh rượu hẳn bắt đầu chì chiết chị:


- Cũng tại em cả tả làm chi cảnh đồng cỏ nên nó mới đòi về. Lại còn hứa thưởng trăng nữa. Thưởng thưởng cái gì. Biết không làm được thì đừng có hứa. Chỉ vớ vẩn. Cắt đứt mọi mơ mộng của nó ngay từ đầu là được chứ gì. Cứ trả lời sách phần nhiều là xạo. Trăng không đẹp như nó tưởng là xong. Nó cứ việc ăn ngủ đi học lớn lên đi làm để có nhiều tiền là được. Vẽ vời chi cho khổ vậy. Em bao nhiêu tuổi rồi đã trải qua những gì rồi thấy cái giá của những mơ mộng hão rồi mà còn hùa theo con bé mười lăm tuổi tìm vẻ đẹp của trăng. Khùng khùng hết chỗ nói. Còn bây giờ thì không phải tìm trăng nữa mà tìm nó kìa. Không tìm được thì em có mà ôm trăng chết cũng không ai khen ngợi đâu.


Dẫn đầu là Đoan cả đoàn người túa nhau đi tìm. Hai vợ chồng chị cứ bám theo Đoan gặng hỏi đêm qua đứng ngắm trăng ở đâu. Đoan dẫn hai người ra đồng. Đêm đã gần tàn. Trăng vẫn kiên trì lơ lửng trên trời dẫn đường họ đi. Cả xóm nháo nhác. Chuyện một cô bé mười lăm tuổi người thành phố mất tích giữa đồng là một chuyện hi hữu. Hay là nó đã bị bắt cóc? Chuyện tống tiền thời nay cũng không phải là hiếm.


Cuối cùng cũng có một tin báo về dù là tin dữ có một cô bé nằm bất động trên ruộng lúa. Tất cả chạy ào đến. Phương Chi đang nằm sấp trên một vũng nước mấp mé bờ ruộng. Khi người ta kéo thân thể mềm nhũn rã rượi của cô bé lên làm vũng nước lay động ánh trăng dưới đáy nước vỡ vụn ra từng mảnh. Khi chồng chị xốc lấy con chạy băng vào bệnh viện thì chị từ từ khuỵu xuống ngất ngay trên vũng nước. Ngay cả trong mơ chị cũng không dám nghĩ Phương Chi chỉ bị hạ canxi xỉu như bao lần ngủ thiếp đi với bóng trăng hay là đã chết cùng trăng dù là một vầng trăng nhỏ xíu trong vũng nước ao tù.


TTTH
(Trường Trung cấp ý tế tỉnh An Giang)

L
ỜI BÌNH TRUYỆN NGẮN THƯỞNG TRĂNG CỦA TTTH/21-11-09

Lê Hoài Lương

Truyện ngắn nằm trong cái tuýp chung về mặt trái của cuộc cuốn vào cơn lốc kiếm tiền thời "kinh tế thị trường". Cuộc vượt nghèo rồi làm giàu là để sống cho ra con người nhưng những hệ lụy của nó không nhỏ nếu không làm chủ tình hình. Những mất mác tỉnh cảm đổ vỡ gia đình là chuyện thường thấy. "Thưởng trăng" đặt vấn đề ở khía cạnh đời sống tinh thần. Đáng ra càng có tiền con người càng chủ động sắp xếp đời sống tinh thần theo ý sự hưởng thụ đủ đầy hơn nhưng cuộc sống của gia đình bé Phương Chi ngược lại. Người mẹ từ một giáo viên dạy văn trung học nhịn tiền ăn sáng để mua sách nhiều mơ mộng... khi chuyển sang kinh doanh rồi thành chủ 2 cơ sở tân dược có cỡ đã không còn thời gian cho chính mình cho con. Chị cũng ý thức được điều này và cũng tìm cách khắc phục. Và thành thảm họa.

Bé Phương Chi mới mười lăm tuổi  nhiều mơ mộng nghe mẹ tả ánh trăng quê đầy quyến rũ nghe kể cái ánh trăng ma mị đến mức thi tiên Lý Bạch chết trong vũng trăng luôn ngạc nhiên thấy trăng phố nhàn nhạt trong vô vàn ánh điện. Bao nhiêu năm rồi người mẹ có ý thức kia cũng không thể đưa con về quê cách vài chục cây số để con có dịp thấy trăng trên đồng đẹp thế nào. Trung thu chị muốn bù sớt cho con bằng chương trình thưởng trăng trên sân thượng với cây cảnh đèn lồng và hoa qùynh. Cũng không thành vì không thể từ chối những đối tác làm ăn đột xuất. Con gái khóc khi nghe điện thoại. Chồng chị cũng nhậu trong một cuộc làm ăn không có bên con. Khi chị về được nhà thì không còn ai. Bé Phương Chi được người bà con giúp việc đưa về quê mấy dòng phấn trên bảng đơn giản thông tin. Chị và chồng cuống cuồng tìm về thì người giúp việc mới điếng người nhận ra không còn bé Phương Chi nằm ngủ với mình sau khi cùng ra đồng ngắm trăng về. Tìm thấy con bé nằm úp mặt xuống vũng nước ở bờ ruộng. Người cha bế con lên trăng vỡ long lanh. Có chi tiết con gái bị bệnh tụt can xi trong máu nên không bí ẩn gì chuyện Phương Chi nằm trong vũng trăng cái vũng trăng ma mị và mơ mộng xưa của Lý Bạch.

Cái kết là sự chết của tâm hồn dù con bé còn sống hay đã chết. Truyện ngắn đặt vấn đề rất khéo về mặt trái của đời sống hiện đại với mâu thuẫn tự thân con người trong mô hình một gia đình thành đạt về tiền bạc. Đã mất đi vĩnh viễn cái nửa sống quý giá vốn có là sự mơ ước mơ mộng. Ánh trăng xưa của mẹ của văn chương và cuộc "thưởng trăng" định mệnh của cô con gái là những chi tiết nghệ thuật đắc!./.

LHL


Lời bình truyện ngắn: "Thưởng trăng" của Trương Thị Thanh Hiền/

Nguyễn Mỹ Nữ

          Nhân vật người mẹ: một phụ nữ thành đạt trên thương trường. Nhân vật người con: một đứa trẻ thường bị hạ canxi té xỉu bất chợt và sống rất lẻ loi trong sự giàu có của gia đình. Giữa những bộn bề công việc mỗi ngày những cạnh tranh khốc liệt... nơi tâm hồn của người đàn bà kinh doanh dược phẩm này vẫn còn những thơ mộng của một cô giáo dạy văn thủa nào. Tôi gọi đó là những thơ mộng ẩn núp hồi có hồi không hồi hiển hiện hồi thấp thoáng. Và đứa con? Cô nhỏ vùi đầu vào đống sách của mẹ. Và: "...trong cái kho tàng đó nó khóc cười cùng con người từ thủa xa xưa từ nàng Lâm Đại Ngọc tài hoa bạc mệnh đến thi tiên Lý Bạch ôm trăng chết dưới đáy hồ. Nó nói với mẹ đó là một cái chết hết sức bi tráng cả tỉ con người không ai có được. Phải hết sức tri kỷ tri âm với trăng mới chết như thế".

          Từ người mẹ một thời là giáo viên yêu văn học mà dẫn đưa đến sách. Lại từ sách dẫn đến sự say mê của con. Và trăng nhen nhúm và trăng lóe bừng lên trong tâm hồn non nớt của con như thế đó. Bởi vậy mới có một đêm trung thu được mẹ được con gầy dựng. Mới có chuyện vẽ vời ra cảnh tượng cả gia đình cùng sum vầy cùng thưởng trăng nơi sân thượng nhà. Nội dung truyện xoay quanh một đêm trung thu. Và những ước ao và bao chi tiết và những diễn biến truyện đều dồn tụ vào cái đêm rằm này đây.

          Không khó một chút nào để có với nhau và được ở bên nhau trong một cái tết thiếu nhi. Vậy mà bây giờ đây rất nhiều gia đình đã không thể thực hiện được. Như là gia đình này như là cặp mẹ con đây. Dẫu Thanh người mẹ đã quyết lòng và dẫu Phương Chi đứa con đã rất háo hức sắp sanh chuẩn bị các thứ: bánh trái đã được bày biện mấy chậu kiểng đã được xếp đặt gọn gàng đèn trung thu đã được treo và hoa quỳnh thì sắp nở. Nếu đúng như dự định thì điện sẽ được tắt hết để trăng nguyên vẹn là trăng. Để trăng không nhòa nhạt tạp lai bởi bao thứ ánh sáng khác nơi phố phường ùa ập.

          Và đêm thưởng trăng của gia đình họ đã như thế nào nhỉ? Người cha đã lại bị công việc níu chân. Người mẹ đã lại một bữa ăn tối với đối tác làm ăn trì giữ. Còn đứa con? Là một đêm trăng nơi cánh đồng cỏ như những lời mẹ kể hôm nào. Nơi bao lần đêm tháng tám bọn trẻ con và những cái lồng đèn rồng rắn kéo nhau đến và hát vang bài ca chú Cuội. Đồng cỏ bạt ngàn nơi người lớn túm tụm chuyện trò và bọn trẻ tha hồ giỡn đùa nghịch ngợm. Và trên trời trăng lung linh và dưới đồng cỏ ánh đèn lấp lánh. Một đêm rằm tháng tám ngời ngợi như thế sao không hút hồn cô nhỏ sao không đủ mãnh lực xúi bẩy cô nhỏ bỏ phố bỏ một đêm rằm cô đơn trong ngôi nhà mình trong nỗi thất vọng cùng cực.

          Để rồi đêm thưởng trăng của con của mẹ của cả nhà Thanh đã kết thúc như thế này đây: "...Khi người ta kéo thân thể mềm nhủn rã rượi của cô bé lên làm vũng nước lay động ánh trăng dưới đáy nước vỡ vụn ra từng mảnh... Ngay cả trong mơ chị cũng không dám nghĩ Phương Chi chỉ bị hạ canxi xỉu như bao lần ngủ thiếp đi với bóng trăng hay là đã đã chết cùng trăng dù là vầng trăng nhỏ xíu trong vũng nước ao tù". Đó cũng là kết thúc truyện. Một kết thúc khiến bật ra khỏi tâm trí người đọc những câu hỏi đầy bức xúc. Bức xúc nào chỉ mặt nỗi vô tâm? Bức xúc nào lên án những ơ thờ? Bức xúc nào gạn hỏi về nỗi thất vọng bẽ bàng của những đứa trẻ như Phương Chi trước quẩn quanh nhăng cuội bao lời hứa không được thực hiện. Bức xúc nào tìm cho chúng một ánh trăng một đêm rằm như cổ tích. Như đáng ra chúng phải được hưởng nhận. Một kết truyện tôi cho là hết sức hợp lý nhưng rợn ngợp những nỗi buồn và quá nhiều trăn trở. "Thưởng trăng" là một truyện ngắn mang tính giáo dục. Đó chính là lời cảnh tỉnh đánh động vào trái tim của những người lớn chúng ta. Không chỉ là đánh động mà là đập mạnh. Quả có vậy!

                                                                            

          *Nguyễn Mỹ Nữ

         

         

chocolateslim

Mua Chocolate Slim chính hãng với giá tốt ở đâu?

Tôi không thể đảm bảo sự chính xác và phải mời một bác sĩ trước khi sử dụng sản phẩm này! Ngoài ra, tôi đề nghị để đọc tất cả các ý kiến dưới đây để xem những gì người khác nghĩ về Chocolate Slim có tốt không . Một số người mất thừa cân của họ, trong khi những người khác đang làm mọi thứ có thể để hủy bỏ quá béo. Chỉ những người có bình thường, cân có lẽ không bị tổn thương, nhìn tốt hơn, cảm thấy tốt hơn nhiều ở Chung tất cả chúng tôi sống tốt hơn. giá chocolate slim Đổ khoảng 200-250 ml nước nóng vào cốc. Đây là loại đồ uống mà không cần thêm đường, mật ong. Nó không phải là cần thiết để thêm vào. Bạn không nên uống thức uống chocolate slim khi đói bụng. Trước khi bạn uống thức uống đặc biệt này, bạn nên ăn cái gì đó. Thậm chí nếu không có muốn và thời gian của chocolate slim, nó là cần thiết để uống ít nhất một ly kefir. Chocolate slim được khuyến cáo uống 2 lần 1 ngày. Thực hiện cách uống này vào buổi sáng và buổi trưa. Vào buổi tối, chocolate slim không được khuyến khích để uống, vì nó tiếp thêm sinh lực cho cơ thể, có thể gây mất ngủ. site http://chocolateslim-in-vietnam.com/

Ánh Hồng

Đã đọc truyện này một lần giờ đọc lại vẫn còn thấm thía.
May là mình vẫn còn nhiều thời gian cho con gái (nếu không muốn nói là quá nhiều :D)

Lâu quá không gặp Thanh Hiền dễ hơn 20 năm rồi nhỉ. Lục lạo khắp nơi trên Net cũng ko tìm được contact info. Hiền có đọc được những dòng này thì liên lạc với Hồng nhé.

Btw chúc mừng sinh nhật bạn (12/07)

catbien

Trăng

Vào thăm anh đọc một truyện ngắn hay.
Cám ơn anh Mai Thìn đã giới thiệu!
trang

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'937','m2ip52eo2dkcr4r4odfec479o1','0','Guest','0','54.161.71.87','2018-09-25 22:21:38','/a199353/thuong-trang-truyen-ngan-cua-truong-thi-thanh-hien-doc-21-11-09.html')